Người ta thường nhắc rằng, văn hóa có trong mọi vật xung quanh chúng ta. Cả trong mấy điều đơn sơ như một vuông giấy, một con đường, thì nét đặc sắc của văn hóa truyền thống luôn có thể hiện diện và thì thầm những câu chuyện rất đỗi Việt Nam. Đó cũng là những điều mà Zó Project và Hà Nội Phố muốn gửi đến bạn, sau khi đã nhìn thật lâu, cảm thật sâu vẻ đẹp dưới từng vân giấy, nếp nhà thân quen và biến chúng thành những hy vọng tiếp nối trong dòng chảy văn hóa dân tộc.

Zó Project – Dùng vân giấy vẽ nên hồn dân tộc

Ra đời vào năm 2013, Zó Project là nơi để giấy dó có thể “sống” đời riêng của nó. Một chất liệu truyền thống nổi bật với tính dai, bền và khả năng gắn kết mọi loại giác quan. Khi tiếp xúc với giấy dó, bạn sẽ được thấy sợi dó đan cài vào nhau, được chạm vào vân giấy sần nhẹ trên bề mặt hơi thô ráp. Khứu giác thả lỏng trong mùi thơm dìu dịu của cây dó; lòng lắng lại với sắc vàng nâu nhàn nhạt phảng phất sự hoài niệm từ lịch sử tồn tại 800 năm.

Tất cả được Zó Project gửi gắm vào đôi tấm thiệp; các cuốn sổ tay; cặp hoa tai toòng teng vấn vương hương người đeo; hay chiếc quạt nan giản đơn mang họa tiết thả lá, nhuộm chàm, cẩm hồng của những ngày nắng hè oi ả. Vẫn đó vân giấy quấn quýt hay màu vàng nhạt đặc trưng, nhưng ở Zó Project, sự hiện diện của giấy dó trong đời sống hằng ngày bỗng hóa nhẹ nhàng và thật thi vị. Để rồi ta được trở về với nét bình dị mà đong đầy tình thân, sự tỉ mỉ lẫn nhạy cảm đến mức nâng niu và lối sống thuận tự nhiên rất giàu bản sắc Việt. Đến với Zó Project còn là đến với niềm vui lẫn cuộc thương khó của những người nặng lòng với giấy dó. Họ gọi mình là “nhà” Zó. Họ thường quên mình trong thế giới của giấy, luôn trăn trở về lớp thế hệ sẽ kế thừa một vốn quý từ người xưa. Và điều quan trọng là họ hạnh phúc vì được bảo tồn văn hóa truyền thống và lan tỏa lối sống gần gũi với thiên nhiên.

Hà Nội Phố cho những bước chân rất trẻ

Nếu ở Zó Project, hồn Việt được nâng niu và truyền tải trang trọng thông qua giấy dó, thì trong dự án Hà Nội Phố của bạn Nguyễn Minh Trang, chất liệu đã lui về một góc kín kẽ hơn để nhường chỗ cho hình họa và sắc màu. Khởi nguồn từ một thiết kế lịch cho năm 2018, Hà Nội Phố có thể được xem là cách tác giả tái hiện và bản đồ hóa những hình dung của mình về vùng đất này: không kỳ vĩ, lớn lao mà gần gũi, giàu tình cảm. Và trong cái chung thân thuộc ấy, không gian của mỗi quận lại là một cá thể riêng biệt với những nét tính cách và đặc điểm kiến trúc, văn hóa độc đáo, như Tây Hồ lãng mạn, Hoàn Kiếm nhộn nhịp, hoặc Ba Đình bình yên và trang nghiêm… Chỉ gợi mà không nài, chỉ mà không dẫn, tấm bản đồ với những hình minh họa dí dỏm hẳn sẽ khiến một người khách phương xa cảm thấy thú vị. Để rồi khi muốn tìm đến Chùa Một Cột, ngồi lúp xúp uống trà chanh Nhà Thờ, hay mơ về một người bạn già cùng vui cười cạnh Hồ Tây, người ấy sẽ đi sâu hơn vào lòng phố, khám phá dăm ngõ nhỏ không tên và khung cảnh bình dị của cuộc sống chốn thủ đô ngàn năm văn hiến. Một Hà Nội trầm mặc, hoài cổ thường thấy trong tác phẩm của những người đi trước nay lại khoác lên tấm áo trẻ trung, sôi động mà không mất đi các giá trị văn hóa truyền thống, qua nét vẽ và những màu sắc vô cùng tươi sáng, rực rỡ.

Cuộc sống hiện đại vẫn không ngừng hối hả. Nhưng bên trong những hiện đại hào nhoáng ấy, luôn có những người trẻ tìm về với văn hóa truyền thống, và lan tỏa nó thông qua chất liệu, nét vẽ và sắc màu của mình. Tin rằng họ sẽ tiếp tục sáng tác, tiếp tục kể chuyện để thể hiện và giữ gìn nét đặc trưng của dân tộc. Cũng xin tạm khép lại ghi chép về hai dự án trên bằng đôi câu chữtừ nhà văn Nguyễn Thiên Ngân, rằng Đường còn dài, còn dài, nhưng không phải vì mong mỏi một đích đến cụ thể, mà bởi hân hoan với những điều còn chờ phía trước và vững tin vào một hành trình không hề lẻ loi.

Avatar

Author Quin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *