Những người mẹ của team Bright

Những người mẹ của team Bright

Mẹ đối với mình giống như một người bạn lớn, gần gũi và không có chút khoảng cách thế hệ nào. Hầu như những kỉ niệm buồn cười nhất của mình và mẹ luôn xung quanh những món ăn. Ngày bé, mình đã vui biết mấy khi biết mẹ cũng mê ăn quà vặt như mình, chứ không hề cấm cản. Khi thì cả hai mẹ con cùng ăn một bịch bánh tráng, lúc lại sà vào xe bán đồ chiên, có hôm trời mưa nhưng vẫn xách xe đi ăn súp cua mình thích. Hay nhất là sau đó mẹ luôn về nhà và làm những món ấy với phiên bản ngon và vệ sinh hơn để “níu chân” mình. Một trong những thứ quý giá nhất của con người chính là kho tàng trải nghiệm. Mẹ mình quan niệm rằng, trong quá trình trưởng thành, mình sẽ hiểu được điều gì tốt, điều gì xấu, cái gì nên làm và cái gì không. Vì vậy mà mẹ luôn có những cách rất riêng để mình tự nghiệm ra những chân lý đúng và có cái nhìn chân thật nhất về cuộc sống từ những việc nhỏ nhặt như vậy đó.

Quỳnh Anh/ Storyteller

 

Để nói về mẹ tôi, đó là một người phụ nữ mạnh mẽ và nghị lực. Ngày tôi còn bé, nhà tôi rất nghèo vì ba mẹ vẫn chưa có chỗ làm ổn định, lại phải nuôi con nhỏ suốt ngày đau ốm triền miên. Ấy vậy mà, tôi chưa từng cảm thấy mình thiếu thốn thứ gì cả. Mỗi bữa ăn hằng ngày tôi vẫn có đủ rau thịt cá, vẫn có sữa để uống mỗi sáng trước khi đến trường và mỗi tối trước khi chìm vào giấc ngủ, áo quần vẫn đủ ấm và đẹp để không phải thua kém bất cứ đứa bạn nào trong lớp. Tôi biết đó là sự thương yêu và vun vén của mẹ và ba. Để tăng thêm thu nhập, mẹ tôi quyết định làm “da-ua” để bán thêm cho bọn trẻ con trong xóm, mỗi bịch chỉ 500 đồng nhưng vì mẹ làm rất ngon nên người này kháo người kia đến mua. Nhờ vậy, mà khẩu phần ăn của tôi có thêm cua, thêm tôm và cá. Lần nào cũng vậy, tôi sẽ được ăn trọn miếng ngon, miếng lành, còn mẹ thì ăn miếng thừa, miếng thiếu.

Năm tôi 5 tuổi, mẹ quyết định thi vào đại học Y. Đó là khoảng thời gian tôi phải sống xa ba mẹ bởi mẹ cần tập trung ôn thi nên không có thời gian chăm sóc tôi. Tôi được gửi về quê với ông bà. Đêm nào nằm cạnh bà, tôi cũng khóc thút thít vì nhớ mẹ. Sau này mẹ kể lại những đêm đó vừa mệt vì áp lực học hành, vừa xa con, mẹ nằm cạnh ba, mẹ cũng khóc. Vài tuần, ba sẽ chở mẹ về quê thăm tôi một lần, và tôi như cá con gặp nước, quấn mẹ như ri cả ngày. Tôi chẳng thèm đi leo trèo hái trứng cá nữa mà cứ loanh quanh cùng bà và mẹ. Tôi sợ chỉ cần quay ngoắt một cái, ba mẹ sẽ mau chóng về Sài Gòn mất. Ngủ cùng mẹ, mẹ vẫn đọc thơ cho tôi nghe. Giọng của mẹ lẫn vào tiếng của những con ve con dế kêu réo rắt, tiếng gió cây xào xạc ngoài vườn; thỉnh thoảng, tiếng tàu đêm chạy ngang nhà phá ngang sự tĩnh mịch của một vùng quê, vậy mà tôi vẫn nghe chăm chú không sót một chữ nào – bài thơ mà mẹ đã dạy tôi từ tấm bé:

“Mười quả trứng tròn
Mẹ gà ấp giữ
Mười chú gà con
Hôm nay ra đủ
 
Lòng trắng, lòng đỏ,
Thành mỏ, thành chân
Cái mỏ tí hon
Cái chân bé xíu
 
Lông vàng mát dịu
Mắt sáng đen ngời
Ơi chú gà ơi
Ta yêu chú lắm!”

Hôm ba mẹ về lại thành phố, tôi cứ đứng mãi ngoài sân trông theo phòng khi họ đổi ý quay lại ở thêm cùng tôi một ngày nữa. Cái gối mẹ gối đầu đêm hôm trước, tôi nhất quyết không cho ai dùng, bởi “nó còn mùi của mẹ”.

Ni/ Storyteller

 

Hồi đó mình từng hỏi mẹ rằng, “Mẹ thấy điều gì là vui nhất trong đời mẹ?”, thì mẹ trả lời rằng đó là có mình, vì mình là con đầu lòng. Mẹ nói khi đó mẹ dòm mặt mình thấy cái gì cũng... xinh, mắt cũng xinh, mũi cũng xinh, khi khóc lại càng xinh nên dù mình có mè nheo thì mẹ cũng không thấy mệt, chung quy cũng bởi vì chỉ cần có mình bên cạnh là mẹ vui lắm. Mẹ còn nói mẹ ngồi ngắm mình hoài luôn không biết chán! Sau này mẹ đẻ cho mình thêm một đứa em gái nữa. Có lần mình hỏi lại, “Ngoài tụi con ra thì mẹ còn thấy điều gì là vui nhất nữa?” thì mẹ vẫn trả lời rằng tụi mình là tất cả của mẹ, khi đã có tụi mình rồi thì mẹ chỉ thấy tụi mình là vui nhất thôi. Câu trả lời đơn giản và không thay đổi theo năm tháng đó luôn làm mình bùi ngùi mỗi khi nhớ lại.

Sapphire/ Storyteller

 

Mẹ mình không phải là một người đảm đang, tháo vát và khéo léo như những người mẹ mà trong sách giáo khoa vẫn thường miêu tả. Mẹ cũng không phải mẫu người hay cưng nựng và ôm ấp con cái nên tuổi thơ của mình không có mấy ấn tượng sâu sắc với mẹ lắm, thậm chí có lần qua nhà bé Thảo hàng xóm chơi và thấy mẹ bé Thảo thật dịu dàng và xinh đẹp, mình tức tốc chạy về nhà và nằng nặc đòi ba “Đổi mẹ cho con đi ba!”. Ấn tượng duy nhất của mình về mẹ đó chính là mẹ là một người rất vui vẻ.

Mẹ mình làm trong môi trường phải tiếp xúc với rất nhiều người thuộc nhiều tầng lớp khác nhau nên hầu như ngày nào cũng rất căng thẳng và mệt mỏi, thậm chí cãi nhau cũng không ít, nhưng mình chưa bao giờ thấy mẹ mình mang những bực dọc ầy về nhà. Ở nhà lúc nào mẹ cũng cười nói rổn rảng, chẳng bao giờ hằn học ai điều gì và luôn nhìn mọi thứ bằng tinh thần lạc quan nhất. Có lẽ vì vậy mà chị em mình có thể tâm sự với mẹ bất cứ thứ gì trên đời, từ chuyện học bài chưa thuộc bị ghi tên vô sổ đầu bài hay chuyện đứa con trai mình thầm để ý đã đi thích người khác mất rồi. Mẹ cũng không phải là người giỏi giữ bí mật, có chuyện gì vui là sẽ hiện lên khuôn mặt của mẹ rõ mồn một, mà hầu như ngày nào cũng có chuyện khiến mẹ vui, nên đôi khi chỉ cần gặp mẹ là tâm trang của mình cũng phấn chấn theo. Chắc cũng nhờ năng lượng tích cực từ mẹ mà gia đình mình lúc nào cũng hòa thuận và yên ấm.

Lê Mai/ Editor

Áo giáp tinh thần cho những người mẹ trẻ

Áo giáp tinh thần cho những người mẹ trẻ

Hãy mạnh dạn và làm điều khác biệt

Hãy mạnh dạn và làm điều khác biệt