Khoảng sân thuở thiếu thời dẫn lối đến đam mê một đời

Khoảng sân thuở thiếu thời dẫn lối đến đam mê một đời

Mình lớn lên ở mảnh đất Buôn Mê Thuột. Như bao gia đình khác ở xứ cà phê này, ba má mình cũng có miếng rẫy trồng cà phê. Cứ mỗi lần vào vụ thu, khoảng sân trước nhà lại được đổ đầy màu nâu ngọt lịm của vô số các hạt cà phê con con. Cả tuổi thơ của mình có không biết bao nhiêu lần cùng các anh chị chơi đùa ở khoảng sân đầy nắng đó. Những hạt cà phê cũng vì vậy mà trở nên quen thuộc như cái cây, ngọn cỏ trong rẫy nhà. Năm đó mình học tiểu học, được một người quen pha cho ly cà phê phin đặc sản của Buôn Mê, uống vào thấy ngon ngon, uống xong lại thấy thèm. Nhưng người lớn thường không cho trẻ con uống cà phê, vài năm sau ba má lại bán đi miếng rẫy, nên đó vô tình lại trở thành ly cà phê đầu tiên và cũng là duy nhất trong suốt thời thơ ấu của mình.

 Trần Lê Minh Trúc (26 tuổi) – một trong số ít nghệ nhân rang cà phê chuyên nghiệp ở Việt Nam.

Trần Lê Minh Trúc (26 tuổi) – một trong số ít nghệ nhân rang cà phê chuyên nghiệp ở Việt Nam.

Vài năm sau, mình lên Sài Gòn học kế toán. Mãi đến những năm học đại học, mình mới có dịp nếm lại thức uống đăng đắng của hồi xưa. Lúc này, mình tranh thủ vừa học vừa làm ở một công ty Việt – Nhật, ngoài ra còn làm bán thời gian ở một cửa hàng cà phê khá nổi tiếng. Mình được đào tạo làm barista tại đây, mặc dù đó chỉ mới là những bước đi chập chững đầu tiên trong chuỗi ngày theo đuổi cà phê sau này của mình nhưng đây cũng chính là công việc khiến mình bén duyên với thức uống sóng sánh đầy mê hoặc này. Mình bắt đầu lao vào tìm tòi và khám phá những kiến thức về cà phê thông qua các hội nhóm và diễn đàn trong nước. Điều lạ lùng nhất có lẽ là càng tìm đến cà phê, mình lại càng cảm thấy có cái gì đó thân thương và gần gũi lắm, chắc có lẽ do cà phê vốn là thứ ký ức đã ngấm sâu vào da thịt mình từ rất nhiều năm về trước mà mình không hề hay biết. Thật lạ là có những chuyện mình tưởng như đã quên tự lúc nào rồi, nhưng đến khi đúng thời điểm mới ngộ ra là những ấn tượng về chúng chưa bao giờ bị mất đi, nếu có chẳng qua chỉ là tạm bị quên lãng mà thôi.

tran_le_minh_truc2.jpg

Và rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Sau khi tốt nghiệp, mình bị mắc kẹt giữa ngã ba đường mà tuổi trẻ của ai chắc hẳn cũng đã từng gặp phải: tìm việc đúng chuyên ngành hay theo đuổi đam mê? Cách đây khoảng 5, 6 năm, nếu mà nói mình làm về cà phê chắc chẳng ai có thể hình dung đó là một nghề ổn định và có tương lai. Thật ra bản thân mình khi đó cũng chưa chắn chắc về con đường phía trước. Dù vậy, khoảng sân đầy nắng ôm trọn trái ngọt của vụ cà phê năm nào vẫn luôn hiện diện đâu đó trong tiềm thức mình và mình đã đánh liều một phen, rẽ qua con đường trải đầy... hạt cà phê. Sau quyết định quan trọng này, mình vẫn mất từ 1 đến 2 năm cảm thấy vô cùng mông lung và chới với mặc dù đã xác định được đâu là đam mê của mình. May mắn làm sao, chính trong những thời điểm bấp bênh đó, ký ức tuổi thơ và những mối lương duyên mà mình vô tình gặp trong quá trình làm nghề đã tiếp thêm cho mình sức mạnh và niềm tin để tiếp tục đeo đuổi đến cùng. Mình từng có một lời hứa với người bạn gái hồi xưa, đó là sẽ pha ra tách cà phê mà sẽ khiến bạn gật gù khen ngon. Lời hứa đó cũng là một trong những sợi chỉ xiết chặt mình hơn với nghề.

Những tháng ngày tiếp theo, mình cứ tự học tự làm, nghề dạy nghề. Bên cạnh pha chế, mình còn dần dần lấn sân qua lĩnh vực rang xay cà phê. Để rồi không lâu sau đó, mình nhận ra đã trót “phải lòng” những giây phút được trải lòng mình bên lò rang đầy những âm thanh và mùi hương báo hiệu sự chuyển mình của những hạt cà phê trong từng mẻ rang. Có làm trong nghề này mới biết, từ chọn lọc giống, gieo hạt, trồng trọt, thu hái, bảo quản rang xay rồi mới đến pha chế, thật là một chặng đường dài đằng đẵng đằng sau mỗi tách cà phê tưởng chừng giản dị.

tran_le_minh_truc1.jpg

Hiện tại, mình vẫn đang “vẫy vùng” trong niềm đam mê của mình mỗi ngày: thử mẫu cà phê mới, rang hạt, nghiên cứu công thức đồ uống, đào tạo sắp nhỏ hay sáng sớm đi mua hoa về trang trí quán trên con ngựa chiến của mình... Những ngày này, có khi mình ở tiệm còn nhiều hơn ở nhà, vẫn thi thoảng thấy bất an về tương lai, có những lúc cảm thấy đắng chát, váng vất nhưng chung quy cũng có ngọt ngào như dư vị của tách cà phê vậy. “Chẳng biết có đến đâu không, nhưng cứ cố gắng hết sức để rồi không có gì phải hối tiếc. Tuổi trẻ mà!”.

 


Không phải bất kỳ lúc nào cái nghề và cái nghiệp cũng tìm đến bạn đúng boong ở cái tuổi mà bạn kỳ vọng. Có những người mải miết rong ruổi cả một quãng đường xa thật xa mới ngộ rằng thì ra mọi thứ mình tìm kiếm vốn ở cạnh bên tự bao giờ; hoặc cũng có khi trải qua bao lần vật đổi sao dời mới tìm được công việc khiến mình sẵn sàng đánh đổi cả thanh xuân mà bắt đầu lại từ con số “0”. Nếu bạn cũng là một trong những con người đang loay hoay ngoài kia để tìm kiếm thứ dũng khí giúp bạn theo đuổi đam mê, Zig-Zag chính là chuyên mục dành cho bạn.

Dawn đo lường giá trị của hạnh phúc tại ‘’xưởng thời trang bình đẳng”

Dawn đo lường giá trị của hạnh phúc tại ‘’xưởng thời trang bình đẳng”

Đến Star Kitchen nghe bánh ngọt kể chuyện

Đến Star Kitchen nghe bánh ngọt kể chuyện