"nắp biển"

"nắp biển"

Nếu bạn là một người trẻ đang lạc lõng trong nỗi buồn của chính mình, thì “nắp biển” của Banana Yoshimoto chính là gợi ý tôi dành cho bạn.

Với những ai đã từng biết Banana qua những tác phẩm trước đây của cô hẳn sẽ có trải nghiệm mới lạ với “nắp biển”. Bởi ở tác phẩm này, văn phong mà Banana khoác lên đã mang màu sắc mới. Không còn là những “khúc ca dị thường” của nỗi buồn, không còn là những con chữ nhuốm màu huyền ảo mà thay vào đó là một bầu trời xanh thoáng đãng, một câu chuyện gần gũi với đời sống hơn rất nhiều. 

“nắp biển” có cốt truyện khá giản đơn khi xoay quanh mùa hè của hai cô gái trẻ mang trong mình nỗi trống trải khi tìm hướng đi cho riêng mình. Nhưng ẩn đằng sau đó là còn là câu chuyện của một Nhật Bản trong cơn bão toàn cầu hóa, của cuộc đấu tranh giữa lợi nhuận và bảo vệ môi trường cùng với việc giữ gìn giá trị văn hóa truyền thống.

Có thể nói, “ước mơ” và “ký ức” là hai yếu tố vàng làm nên cái thần của câu chuyện. Cô gái Mari mạnh mẽ với làn da rám nắng, vì đam mê món đá bào và ước mơ khôi phục cuộc sống nhộn nhịp ở thị trấn khi xưa mà trở về quê để mở một cửa hàng đá bào nhỏ dưới bóng cây liễu cổ thụ. Còn Hajime là một cô gái nhạy cảm, thân hình nhỏ nhắn nhưng lại trưởng thành và sâu sắc. Em đến với thị trấn của Mari lúc trái  tim mang một nỗi mất mát khi bà ngoại vừa qua đời, rồi cuộc chiến gia sản bỗng nổi lên. Câu chuyện không chỉ đan xen giữa hiện tại và ký ức của hai cô gái trẻ mà còn được lồng ghép nhiều cung bậc cảm xúc, vừa nồng hậu lại vừa xa cách. Những tiếc nuối của Mari khi chứng kiến thị trấn dần tàn lụi, con đường không còn tấp nập như trước, những quán xá và ngôi nhà im lìm cửa, chẳng mấy ai còn chăm chút cho ngôi chùa ngày xưa, rồi cả những xác chết sinh vật rải rác trên bờ biển,... Mặc dù cuốn sách này gợi mở ra nhiều vấn đề và tình huống cần được giải quyết, nhưng đến cuối cùng, cái mà người đọc cảm nhận được chính là sự nhỏ bé của con người khi đứng trước những ngã rẽ cuộc đời và hành trình tìm về thiên nhiên hóa ra lại là hành trình để chữa lành mọi đau xót của bản thân.

Xuyên suốt những mảnh ghép nhỏ trong Nắp Biển, bên cạnh những tàn lụi của thị trấn, những nỗi buồn mênh mang của hai nhân vật giữa mùa hè, tôi vẫn cảm nhận được một sức sống mạnh mẽ vươn lên từ một tình yêu chân thành. Đó là hình ảnh người bố của Mari vẫn chăm sóc những hàng cây xanh trong khách sạn lớn lên mỗi ngày. Đó là khi Mari từ chối lời đề nghị phát triển chuỗi cửa hàng đá bào vì không muốn bị đồng tiền chi phối. Tôi yêu lắm những phút giây nhẹ nhàng nơi thị trấn nhỏ ấy, những buổi sáng mà Mari thấy mùi cà phê loãng từ trong bếp, nắng dần lên và bên ngoài là mấy bộ quần áo mẹ phơi, “chúng hút trọn ánh sáng vào trong từng thớ vải đến khi khô giòn mùi thơm của nắng”. Tôi yêu cô gái nhỏ Hajime khi em luôn cảm ơn vì mỗi ngày còn tiếp tục, chỉ cần vậy thôi thì mỗi ngày luôn là những điều tốt đẹp và hạnh phúc.

Tất cả những điều đó đi sâu vào lòng tôi một cách dịu dàng như một cơn gió mùa hè, nó như là ánh sáng đầy hy vọng giữa những mảng màu xám đen của cuộc sống. Khoảnh khắc Mari nói rằng: “Mùa hè này chị em mình đã đóng nắp biển cẩn thận rồi” cũng là lúc tôi khép lại được nỗi lòng của riêng tôi. Hóa ra, mọi chuyện không nặng nề như chúng ta vẫn nghĩ, hãy để lòng mình lắng lại như mặt biển, bạn sẽ thấy những điều vui tươi.

Ảnh bìa: @niiru.u


Cùng đọc thêm nhiều câu chuyện thú vị khác trong ấn phẩm Bright #5 - Trưởng thành bạn nhé!

Pot au Feu - Hương vị của sự trưởng thành

Pot au Feu - Hương vị của sự trưởng thành

“hack your space, hack your life” cùng Make My Home

“hack your space, hack your life” cùng Make My Home