Và khi "gió qua rặng liễu"...

Và khi "gió qua rặng liễu"...

Năm 1904, bên chiếc bàn làm việc quen thuộc, Kenneth Grahame đặt bút viết những dòng đầu tiên về một chú Chuột Chũi, để rồi sau đó, cậu bé khiếm thị Alistair – người con trai yêu dấu và duy nhất của Grahame – đã có những mẩu chuyện nhỏ của Chuột Chũi làm bạn trong những khoảnh khắc bình yên trước giờ đi ngủ. Ít lâu sau, Grahame rời tổ ấm bé nhỏ của mình. Cùng với dấu chân ông du hành qua những xứ xa, những cánh thư với các nhân vật Chuột Chũi, rồi lần lượt Chuột Nước, bác Lửng, và Ngài Cóc tiếp tục thay ông kể những câu chuyện phiêu lưu cho Alistair dưới ánh đèn ngủ. Năm 1908, Gió qua rặng liễu được xuất bản, và liên tục trong nhiều thập kỷ, các nhân vật trong trang sách của Grahame đã đến làm bạn cùng nhiều bạn nhỏ và người lớn trên khắp thế giới. 

Không phải ngẫu nhiên mà nhà văn A. A. Milne lẫn gia đình Tổng thống T. Roosevelt đều xem Gió qua rặng liễu là cuốn sách gối đầu giường của mình. Qua lối kể chuyện giản dị của Grahame, câu chuyện về cuộc hành trình của Chuột Chũi đến với thế giới Ven sông, để từ đó bắt đầu những chuyến phiêu lưu tới các miền đất mới cùng với những người bạn thân thiết như Chuột Nước, Bác Lửng và Ngài Cóc trở nên sống động và tươi mới hơn bao giờ hết. Mười lăm chương sách, mười lăm tổ khúc đồng quê trong trẻo, uyển chuyển, mãnh liệt và ấm áp, cùng tấu lên khúc nhạc về một tình bạn thiêng liêng, về tổ ấm quê nhà và những chuyến du hành trên con đường bụi đỏ. Khoảnh khắc từ tổ ấm thân thương bước ra thế giới mới, nhớ về tổ ấm, và quyết định bước tiếp, từ căn nhà này đến căn nhà khác, từ vùng đất này đến vùng đất khác, từ kí ức này đến kí ức khác, Chuột Chũi trưởng thành. Và tôi cũng thế.

Bất cứ khi nào tôi lần giở những trang sách, Thế giới Ven sông và đám cư dân bận rộn, sinh động, tươi vui của nó đều chào đón tôi với những buổi sáng mùa xuân đẹp trời không cần quét dọn; những buổi chèo thuyền và những cuộc trò chuyện bất tận giữa Chuột Chũi thật thà và Chuột Nước thanh lịch, với lưỡi lợn nguội, giăm bông nguội, dưa chuột ngâm giấm, xa-lát, bánh mì Pháp, bánh xăng-uých, thịt ướp bỏ hũ, nước gừng, nước chanh, nước xô-đa; với Lâu đài Cóc lộng lẫy in bóng xuống mặt gương hồ xanh và những cuộc phiêu lưu bất ngờ trên chiếc xe hơi sáng bóng và mới toanh của Ngài Cóc kiêu ngạo, nông nổi, phóng túng và chân thành; với khu Rừng Hoang kỳ bí và những đêm đông ấm cúng trong cái hang chắc chắn, yên bình của Bác Lửng tốt bụng và đáng tin cậy; với rạng đông huy hoàng và những bài ca thần bí, du dương, mơ ảo cùng thần Pan linh thiêng. Tất cả những mối quan hệ đan xen đó đã được khắc họa một cách rất có thần trong bầu không khí “hơi lay động và hơi run rẩy, lấp lánh, lập lòe và long lanh, hối hả và cuồn cuộn, róc rách và sủi bọt”*.

Năm giờ chiều, trời Sài Gòn sắp có một cơn mưa giông. Những câu văn dài, uyển chuyển, giàu nhạc tính và đầy ăm ắp tính từ sinh động trong Gió qua rặng liễu chảy trôi như một dòng sông. Trong tiếng mưa, tôi dường như nghe giọng nói mà tôi đoán là trầm ấm của Grahame vang lên, lẫn trong giai điệu của bài Summertime: “Đây là một cuốn sách dành cho những ai vẫn giữ tinh thần tuổi trẻ sống mãi trong lòng, trong cuộc sống, trong tia nắng mặt trời, dòng nước chảy trôi, những miền núi rừng, những con đường đầy bụi, những đốm lửa mùa đông”. 

Và tôi bắt đầu tin trưởng thành là điều không đáng sợ như mình từng nghĩ. Như Ella Fitzgerald đang hát và sẽ luôn là như thế: Summertime. And the living is easy.


Hạnh phúc không khó tìm nếu bạn biết cách. Bright sẽ hướng dẫn bạn những bước cơ bản nhất để tìm thấy Hạnh phúc. Vậy nên, đừng ngại ngần tham gia chuyến tàu Bright Happiness Project cùng Bright bạn nhé!

7 homestay dành cho cặp đôi vi vu ngày đông Đà Lạt

7 homestay dành cho cặp đôi vi vu ngày đông Đà Lạt

"tôi đã trưởng thành"

"tôi đã trưởng thành"