Thời gian tuổi trẻ ở lưng chừng “Dốc”

Thời gian tuổi trẻ ở lưng chừng “Dốc”

Có lẽ ai trong chúng ta cũng muốn tìm được khoảng trời cho riêng mình, một nơi vừa vặn, bình yên, để nghĩ đến và trở về mỗi khi đi xa quá lâu. Hai người bạn trẻ, Thành và Nguyên cũng như thế. Một người chuyển đến Đà Lạt từ Sài Gòn, một người là dân Đà Lạt chính gốc. Cả hai đều chọn ở lại, gắn bó và trải qua tuổi trẻ của mình cùng Đà Lạt, cùng Dốc để rồi chẳng thể nào rời khỏi mảnh đất này.

Thành và Nguyên bắt đầu hành trình rong ruổi khắp Đà Lạt, đi đến từng ngõ hẻm, con dốc để tìm ngôi nhà mình mong ước. Rồi buồn lắm khi chẳng thể tìm được nơi nào suốt mấy tuần liền. Ấy rồi chẳng nhớ vì duyên gì mà cả hai quyết tâm trở lại Dốc Nhà Làng, dạo bước tới lui năm lần bảy lượt ở con dốc chưa dài đến 50 mét… đến khi chân mỏi, ngồi bệt xuống căn nhà mà lần nào ngang qua cũng thấy khóa, ngước nhìn lên trên và ồ lên trong tích tắc: “Khoảng trời của mình đây rồi!”. Vậy là Thành và Nguyên quyết định chọn nơi đây là “nhà” của riêng mình.

Ngôi nhà có tên đầy đủ là “Dốc - ở Đà Lạt” vì nó luôn nằm ngay lưng chừng con dốc hơn trăm tuổi bám đầy rêu xanh cùng những căn nhà quét vôi bình dị khác. Tất cả nối với nhau bằng những bậc thang nhỏ nhắn. Căn nhà dường như bị bỏ quên với bao người Đà Lạt và vô hình với khách thập phương nên căn nhà mang lại cảm giác tĩnh tại lắm, thư thả và ấm nữa.

Dốc 01 hình thành chưa lâu thì Dốc 02 - Nhà Gỗ xuất hiện. Không khác gì Dốc 01, nó được bỏ mặc khá lâu ở lưng chừng một con dốc khác ở Đà Lạt vời hàng hoa dại xuyến chi mọc dài từ ngoài vào đến sân. Một căn nhà cũ kĩ của người Đà Lạt được xây bằng tấm bìa gỗ cũ và những lớp tôn đã rỉ sét vì mưa và sương gió. Thành và Nguyên chọn xây dựng và giữ Dốc 02 -2 Nhà Gỗ như một căn nhà ký ức của Đà Lạt. Chỉ sửa sang lại chút ít, làm lại vườn rau sau nhà và mở ra một khoảng trời nhỏ phía trước để chia sẻ khoảnh khắc ngắm sương giăng mù lối của Đà Lạt với những bạn khách lưu lại đây. “Cứ độ khoảng ba mươi ngày - tròn trĩnh một tháng, tụi mình lại túm tụm cùng nhau thay đổi mọi thứ ở Nhà Gỗ, nào là sơn phết tường, trồng rau, sửa sang vài thứ trong nhà…”.

“Rồi vài cái thú vui thi vị khác là ở Dốc có cuốn sổ, mỗi khi bọn mình hay các bạn khách đi đâu về, việc đầu tiên là đến gần cuổn sổ và hồi hộp xem có ai viết điều gì hay hay không. Nhiều hôm đọc mấy dòng mọi người viết mà phấn khởi, cười tươi như nghé nguyên ngày, đã thế có mấy bạn yêu Dốc tặng cho mấy túi hạt giống để dành trồng đến hết mùa quýt không hết.” Thành vừa kể vừa cười tít cả mắt.

Chỉ mong Dốc và cả những con dốc rêu xanh đã được nhìn thấy và yêu bởi rất nhiều người sẽ mãi là khoảng trời yêu thương của bạn để an yên trưởng thành và bước tiếp.

Dốc
@doc.dalat
0937.523.493


Cùng Bright đọc thêm nhiều câu chuyện thú vị khác trong ấn phẩm Bright #5 - Trưởng thành nha!

Chuyện những bánh xà phòng mang tên "Hy Vọng"

Chuyện những bánh xà phòng mang tên "Hy Vọng"